别方子公

(明代)袁宏道

霜天客病难,何况千里去。空囊唯败锥,饥程如何度。

客店指煤烟,穷乌啄冰树。丁丁羸马铃,终夜相伴住。

怀刺二十载,毕竟无一遇。泻泪忆黄金,相仇复何故。

聪明百倍人,百算百成误。日日扶摇风,不肯吹飞絮。

天高画戟门,谁是思深处。

袁宏道

袁宏道(1568~1610)明代文学家,字中郎,又字无学,号石公,又号六休。汉族,荆州公安(今属湖北公安)人。宏道在文学上反对“文必秦汉,诗必盛唐”的风气,提出“独抒性灵,不拘格套”的性灵说。与其兄袁宗道、弟袁中道并有才名,合称“公安三袁”。

《别方子公》拼音标注

bié fāng zǐ gōng
shuāng tiān kè bìng nán,
hé kuàng qiān lǐ qù。
kōng náng wéi bài zhūi,
jī chéng rú hé dù。
kè diàn zhǐ méi yān,
qióng wū zhuó bīng shù。
dīng dīng léi mǎ líng,
zhōng yè xiāng bàn zhù。
huái cì èr shí zài,
bì jìng wú yī yù。
xiè lèi yì huáng jīn,
xiāng chóu fù hé gù。
cōng míng bǎi bèi rén,
bǎi suàn bǎi chéng wù。
rì rì fú yáo fēng,
bù kěn chūi fēi xù。
tiān gāo huà jǐ mén,
shúi shì sī shēn chù。