雪霁后仍用前韵
(明代)袁宏道
帝女传花信,阳官布省刑。帘霜淋故额,窗彩烂残经。
轧轧声初乱,乌乌乐可听。题书邀宝月,祝面忆添丁。
薰帖防新润,磨烟散古硎。茗花香后滟,艇子过时腥。
少树波千溜,寒梅月一瓶。彩光匀水市,青黛扑门扃。
玳瑁噞盆鲫,连钱玩小鸰。面暄酣白战,决口泻河泾。

袁宏道
袁宏道(1568~1610)明代文学家,字中郎,又字无学,号石公,又号六休。汉族,荆州公安(今属湖北公安)人。宏道在文学上反对“文必秦汉,诗必盛唐”的风气,提出“独抒性灵,不拘格套”的性灵说。与其兄袁宗道、弟袁中道并有才名,合称“公安三袁”。
《雪霁后仍用前韵》拼音标注
xuě jì hòu réng yòng qián yùn
dì nv̌ chuán huā xìn,
yáng guān bù shěng xíng。
lián shuāng lín gù é,
chuāng cǎi làn cán jīng。
yà yà shēng chū luàn,
wū wū lè kě tīng。
tí shū yāo bǎo yuè,
zhù miàn yì tiān dīng。
xūn tiē fáng xīn rùn,
mó yān sàn gǔ xíng。
míng huā xiāng hòu yàn,
tǐng zǐ guò shí xīng。
shǎo shù bō qiān līu,
hán méi yuè yī píng。
cǎi guāng yún shǔi shì,
qīng dài pū mén jiōng。
dài mào yǎn pén jì,
lián qián wán xiǎo líng。
miàn xuān hān bái zhàn,
jué kǒu xiè hé jīng。