香光林即事用前韵

(明代)袁宏道

宦网弛三面,禅心积久灰。岁功听瓦卜,天纽问灰魁。

老蠹穿香节,寒虫叫古槐。江花排岸出,沚木到门回。

割裂穷巴衍,俳优畜马枚。沉思竭废井,久语堕梁煤。

子鹤难为父,妻梅不用煤。立窗石皱瘦,困雨竹隳颓。

花社僧来讯,鸥邻长可推。附舟求洞药,置槛养盆苔。

作意为农去,湖田怕长莱。

袁宏道

袁宏道(1568~1610)明代文学家,字中郎,又字无学,号石公,又号六休。汉族,荆州公安(今属湖北公安)人。宏道在文学上反对“文必秦汉,诗必盛唐”的风气,提出“独抒性灵,不拘格套”的性灵说。与其兄袁宗道、弟袁中道并有才名,合称“公安三袁”。

《香光林即事用前韵》拼音标注

xiāng guāng lín jí shì yòng qián yùn
huàn wǎng chí sān miàn,
shàn xīn jī jǐu hūi。
sùi gōng tīng wǎ bǔ,
tiān nǐu wèn hūi kúi。
lǎo dù chuān xiāng jié,
hán chóng jiào gǔ huái。
jiāng huā pái àn chū,
zhǐ mù dào mén húi。
gē liè qióng bā yǎn,
pái yōu chù mǎ méi。
chén sī jié fèi jǐng,
jǐu yǔ duò liáng méi。
zǐ hè nán wèi fù,
qī méi bù yòng méi。
lì chuāng shí zhòu shòu,
kùn yǔ zhú hūi túi。
huā shè sēng lái xùn,
ōu lín cháng kě tūi。
fù zhōu qíu dòng yào,
zhì jiàn yǎng pén tái。
zuò yì wèi nóng qù,
hú tián pà cháng lái。