又赠朗哉仍用前韵

(明代)袁宏道

回首春明话昔年,因君忘却路三千。铜鞮陌上忘花出,岘首碑前枕石眠。

醉后书颠如长史,老来诗淡类斜川。楚人调涩无佳韵,好谱离骚入管弦。

袁宏道

袁宏道(1568~1610)明代文学家,字中郎,又字无学,号石公,又号六休。汉族,荆州公安(今属湖北公安)人。宏道在文学上反对“文必秦汉,诗必盛唐”的风气,提出“独抒性灵,不拘格套”的性灵说。与其兄袁宗道、弟袁中道并有才名,合称“公安三袁”。

《又赠朗哉仍用前韵》拼音标注

yòu zèng lǎng zāi réng yòng qián yùn
húi shǒu chūn míng huà xī nián,
yīn jūn wàng què lù sān qiān。
tóng dī mò shàng wàng huā chū,
xiàn shǒu bēi qián zhěn shí mián。
zùi hòu shū diān rú cháng shǐ,
lǎo lái shī dàn lèi xié chuān。
chǔ rén diào sè wú jiā yùn,
hǎo pǔ lí sāo rù guǎn xián。