七月二十一日有忆偶题

(明代)袁宏道

雾月晓花啼,柳冷莺梦怯。石枕刻相思,秾香散幽帖。

清思如静水,红从笑颊起。背灯换溽衣,倩郎收珰珥。

别泪浸兰被,恩爱等蝉翅。银箸拨香灰,写作天长字。

塔灯绕层橑,红阑对大道。昔时合欢场,今见高冢草。

枫根闻鬼语,乡音带淮楚。淰淰女鬼神,吹作何山雨。

袁宏道

袁宏道(1568~1610)明代文学家,字中郎,又字无学,号石公,又号六休。汉族,荆州公安(今属湖北公安)人。宏道在文学上反对“文必秦汉,诗必盛唐”的风气,提出“独抒性灵,不拘格套”的性灵说。与其兄袁宗道、弟袁中道并有才名,合称“公安三袁”。

《七月二十一日有忆偶题》拼音标注

qī yuè èr shí yī rì yǒu yì ǒu tí
wù yuè xiǎo huā tí,
lǐu lěng yīng mèng qiè。
shí zhěn kè xiāng sī,
nóng xiāng sàn yōu tiē。
qīng sī rú jìng shǔi,
hóng cóng xiào jiá qǐ。
bèi dēng huàn rù yī,
qiàn láng shōu dāng ěr。
bié lèi jìn lán bèi,
ēn ài děng chán chì。
yín zhù bō xiāng hūi,
xiě zuò tiān cháng zì。
tǎ dēng rào céng lǎo,
hóng lán dùi dà dào。
xī shí hé huān cháng,
jīn jiàn gāo zhǒng cǎo。
fēng gēn wén gǔi yǔ,
xiāng yīn dài huái chǔ。
niǎn niǎn nv̌ gǔi shén,
chūi zuò hé shān yǔ。