和五弟韵

(明代)袁宏道

覆地苍云湿,垂天绿沈浓。窗开生翠叠,箔卷腻烟重。

妥尾千梢凤,拿空万部龙。入风旗纛乱,敲月佩环从。

嶰谷追遗律,筼筜墨旧踪。高寒排雨气,潇飒冷云胸。

漾壁颓蓝水,遮门浩碧峰。湘娥斑潋滟,庄叟籁于喁。

铜干平欺柏,霜髯欲傲松。横分清偃蹇,侧亸醉龙钟。

铁画唐钩锁,粗村杜刃锋。帚书豪蔡格,箭栝美吴侬。

碎影琉璃榻,鲜香琥珀钟。他时裁笋箨,规制取芙蓉。

袁宏道

袁宏道(1568~1610)明代文学家,字中郎,又字无学,号石公,又号六休。汉族,荆州公安(今属湖北公安)人。宏道在文学上反对“文必秦汉,诗必盛唐”的风气,提出“独抒性灵,不拘格套”的性灵说。与其兄袁宗道、弟袁中道并有才名,合称“公安三袁”。

《和五弟韵》拼音标注

hé wǔ dì yùn
fù dì cāng yún shī,
chúi tiān lv̀ shěn nóng。
chuāng kāi shēng cùi dié,
bó juàn nì yān zhòng。
tuǒ wěi qiān shāo fèng,
ná kōng wàn bù lóng。
rù fēng qí dào luàn,
qiāo yuè pèi huán cóng。
xiè gǔ zhūi yí lv̀,
yún dāng mò jìu zōng。
gāo hán pái yǔ qì,
xiāo sà lěng yún xiōng。
yàng bì túi lán shǔi,
zhē mén hào bì fēng。
xiāng é bān liàn yàn,
zhuāng sǒu lài yú yóng。
tóng gān píng qī bǎi,
shuāng rán yù ào sōng。
héng fēn qīng yǎn jiǎn,
cè duǒ zùi lóng zhōng。
tiě huà táng gōu suǒ,
cū cūn dù rèn fēng。
zhǒu shū háo cài gé,
jiàn guā měi wú nóng。
sùi yǐng líu lí tà,
xiān xiāng hǔ pò zhōng。
tā shí cái sǔn tuò,
gūi zhì qǔ fú róng。