初夏同惟学惟长舅尊游二圣禅林检藏有述 其一

(明代)袁宏道

一尊高阁许从容,眺尽南湖与北峰。青叶黄衣馀碍在,玉函珠匣总尘封。

空江隐隐流清梵,别壁沉沉起暮钟。昏黑谈经人不去,知君学佛意初浓。

袁宏道

袁宏道(1568~1610)明代文学家,字中郎,又字无学,号石公,又号六休。汉族,荆州公安(今属湖北公安)人。宏道在文学上反对“文必秦汉,诗必盛唐”的风气,提出“独抒性灵,不拘格套”的性灵说。与其兄袁宗道、弟袁中道并有才名,合称“公安三袁”。

《初夏同惟学惟长舅尊游二圣禅林检藏有述 其一》拼音标注

chū xià tóng wéi xué wéi cháng jìu zūn yóu èr shèng shàn lín jiǎn cáng yǒu shù qí yī
yī zūn gāo gé xǔ cóng róng,
tiào jǐn nán hú yǔ běi fēng。
qīng yè huáng yī yú ài zài,
yù hán zhū xiá zǒng chén fēng。
kōng jiāng yǐn yǐn líu qīng fàn,
bié bì chén chén qǐ mù zhōng。
hūn hēi tán jīng rén bù qù,
zhī jūn xué fó yì chū nóng。