谢王参议送练春红二枝

(元代)袁桷

玉堂老仙玩幽独,闭户无人似初溽。倚阑岸帻无孤芳,蔌蔌轻红冠群绿。

化工有意卑凡卉,积李崇桃空眩目。争先斗巧等堪怜,已向东风尽驱逐。

此花清妍净如洗,收拾馀春傲荣辱。何郎汤饼徒试妆,太真温泉空赐浴。

天然生色铸真态,亭午低头睡初足。谁言花后最奇绝?我怪酪奴能污触。

嫣然一笑奉清欢,莫把金尊歌别鹄。并刀妙剪骈头来,珠露淋漓袖新蹙。

似嫌凡子多京尘,却恨高人付流俗。微风澹荡新雨生,强拭愁容吐残馥。

拟将色笔写清意,绮语非工那忍渎。徘徊中庭月过半,翠袖娟娟泣寒玉。

袁桷

(1266—1327)庆元路鄞县人,字伯长,号清容居士。举茂才异等,起为丽泽书院山长。成宗大德初,荐授翰林国史院检阅官。进郊祀十议,礼官推其博,多采用之。升应奉翰林文字、同知制诰,兼国史院编修官。请购求辽、金、宋三史遗书。英宗至治元年,官翰林侍讲学士。泰定帝泰定初辞归。桷在词林,朝廷制册、勋臣碑铭,多出其手。卒谥文清。著有《易说》、《春秋说》、《延祐四明志》、《清容居士集》。

《谢王参议送练春红二枝》拼音标注

xiè wáng cān yì sòng liàn chūn hóng èr zhī
yù táng lǎo xiān wán yōu dú,
bì hù wú rén sì chū rù。
yǐ lán àn zé wú gū fāng,
sù sù qīng hóng guān qún lv̀。
huà gōng yǒu yì bēi fán hùi,
jī lǐ chóng táo kōng xuàn mù。
zhēng xiān dǒu qiǎo děng kān lián,
yǐ xiàng dōng fēng jǐn qū zhú。
cǐ huā qīng yán jìng rú xǐ,
shōu shí yú chūn ào róng rǔ。
hé láng tāng bǐng tú shì zhuāng,
tài zhēn wēn quán kōng sì yù。
tiān rán shēng sè zhù zhēn tài,
tíng wǔ dī tóu shùi chū zú。
shúi yán huā hòu zùi qí jué ?
wǒ guài lào nú néng wū hóng。
yān rán yī xiào fèng qīng huān,
mò bǎ jīn zūn gē bié hú。
bìng dāo miào jiǎn pián tóu lái,
zhū lù lín lí xìu xīn cù。
sì xián fán zǐ duō jīng chén,
què hèn gāo rén fù líu sú。
wēi fēng dàn dàng xīn yǔ shēng,
qiáng shì chóu róng tǔ cán fù。
nǐ jiāng sè bǐ xiě qīng yì,
qǐ yǔ fēi gōng nà rěn dú。
pái huái zhōng tíng yuè guò bàn,
cùi xìu juān juān qì hán yù。