同子唯赋水车

(元代)袁桷

挈瓶之智诚有馀,抱瓮之劳亦良苦。何人尝巧抉天机,河伯逡巡鱼鳖舞。

昂昂长身卧塍岸,卷地翻涛敌骄暑。谁云龙骨化梅梁,未信鱼身作桥柱。

萦纡香轮过流水,突兀云梯卷清雨。横陈歌板促纷纶,倒流谷帘声龃龉。

东家馌妇颜色恶,步步生莲空媚妩。阳乌流烁汗成浆,平陆须臾涌银乳。

推移燥湿意本同,窃夺阴阳天所怒。人言无踵能自至,跬步周旋路修阻。

不辞满眼看黄云,岁晚论功付梁梠。君不见田舍翁,年年苦辛与我同。

天寒破褐厌糠覈,仰视屋壁知谁穷?

袁桷

(1266—1327)庆元路鄞县人,字伯长,号清容居士。举茂才异等,起为丽泽书院山长。成宗大德初,荐授翰林国史院检阅官。进郊祀十议,礼官推其博,多采用之。升应奉翰林文字、同知制诰,兼国史院编修官。请购求辽、金、宋三史遗书。英宗至治元年,官翰林侍讲学士。泰定帝泰定初辞归。桷在词林,朝廷制册、勋臣碑铭,多出其手。卒谥文清。著有《易说》、《春秋说》、《延祐四明志》、《清容居士集》。

《同子唯赋水车》拼音标注

tóng zǐ wéi fù shǔi chē
qiè píng zhī zhì chéng yǒu yú,
bào wèng zhī láo yì liáng kǔ。
hé rén cháng qiǎo jué tiān jī,
hé bó qūn xún yú biē wǔ。
áng áng cháng shēn wò chéng àn,
juàn dì fān tāo dí jiāo shǔ。
shúi yún lóng gǔ huà méi liáng,
wèi xìn yú shēn zuò qiáo zhù。
yíng yū xiāng lún guò líu shǔi,
tū wù yún tī juàn qīng yǔ。
héng chén gē bǎn cù fēn lún,
dǎo líu gǔ lián shēng jǔ yǔ。
dōng jiā yè fù yán sè è,
bù bù shēng lián kōng mèi wǔ。
yáng wū líu shuò hàn chéng jiāng,
píng lù xū yú yǒng yín rǔ。
tūi yí zào shī yì běn tóng,
qiè duó yīn yáng tiān suǒ nù。
rén yán wú zhǒng néng zì zhì,
kǔi bù zhōu xuán lù xīu zǔ。
bù cí mǎn yǎn kàn huáng yún,
sùi wǎn lùn gōng fù liáng lv̌。
jūn bù jiàn tián shè wēng,
nián nián kǔ xīn yǔ wǒ tóng。
tiān hán pò hé yàn kāng hé,
yǎng shì wū bì zhī shúi qióng ?