应天长 其一 秋闺 集唐词

(清代)董元恺

玉京人去秋萧索。愁眉敛翠春烟薄。倚兰桡,捲珠箔。

前事岂堪重想着。

酒醒情怀恶。灯背小窗高阁。离魂何处飘泊。柳阴烟漠漠。

董元恺

清江苏长洲人,字舜民。顺治十七年举人。后遭诖误,际遇坎坷,故其词激昂哀怨。有《苍梧词》。

《应天长 其一 秋闺,集唐词》拼音标注

yìng tiān cháng qí yī qīu gūi,jí táng cí
yù jīng rén qù qīu xiāo suǒ。
chóu méi liàn cùi chūn yān bó。
yǐ lán náo,
juǎn zhū bó。
qián shì qǐ kān zhòng xiǎng zháo。
jǐu xǐng qíng huái è。
dēng bèi xiǎo chuāng gāo gé。
lí hún hé chù piāo bó。
lǐu yīn yān mò mò。