双调望江南 其五

(清代)董元恺

湖上女,三五唤同群。浮渲梳头花样髻,轻拖窣地月华裙。

低拜岳王坟。

回步屧,敛袂向湖滨。力怯却嫌夫婿隔,路欹微向侍儿嗔。

宜笑总宜颦。

董元恺

清江苏长洲人,字舜民。顺治十七年举人。后遭诖误,际遇坎坷,故其词激昂哀怨。有《苍梧词》。

《双调望江南 其五》拼音标注

shuāng diào wàng jiāng nán qí wǔ
hú shàng nv̌,
sān wǔ huàn tóng qún。
fú xuàn shū tóu huā yáng jì,
qīng tuō sù dì yuè huá qún。
dī bài yuè wáng fén。
húi bù xiè,
liàn mèi xiàng hú bīn。
lì qiè què xián fū xù gé,
lù yī wēi xiàng shì ér tián。
yí xiào zǒng yí pín。