玉楼春 其一 春怀

(清代)董元恺

丈夫飘荡今如此。更上江楼望江水。论交却忆江年时,怀袖未消三岁字。

江柳影寒新雨地。无限幽芳徒欲寄。二月春风最断肠,一梦不须追往事。

董元恺

清江苏长洲人,字舜民。顺治十七年举人。后遭诖误,际遇坎坷,故其词激昂哀怨。有《苍梧词》。

《玉楼春 其一 春怀》拼音标注

yù lóu chūn qí yī chūn huái
zhàng fū piāo dàng jīn rú cǐ。
gèng shàng jiāng lóu wàng jiāng shǔi。
lùn jiāo què yì jiāng nián shí,
huái xìu wèi xiāo sān sùi zì。
jiāng lǐu yǐng hán xīn yǔ dì。
wú xiàn yōu fāng tú yù jì。
èr yuè chūn fēng zùi duàn cháng,
yī mèng bù xū zhūi wǎng shì。