古意 其十八

(明代)袁凯

文皇好直言,容受无留停。郑公在当时,颇得谏诤名。

□称田舍翁,千载伤我情。婴鳞固为难,回天亦非轻。

先人有薄田,归与长沮耕。

袁凯

袁凯,生卒年不详,字景文,号海叟,明初诗人,以《白燕》一诗负盛名,人称袁白燕。松江华亭(今上海市松江县)人,洪武三年(1370)任监察御史,后因事为朱元璋所不满,伪装疯癫,以病免职回家,终“以寿终”。著有《海叟集》4卷。

《古意 其十八》拼音标注

gǔ yì qí shí bā
wén huáng hǎo zhí yán,
róng shòu wú líu tíng。
zhèng gōng zài dāng shí,
pǒ dé jiàn zhēng míng。
□ chēng tián shè wēng,
qiān zài shāng wǒ qíng。
yīng lín gù wèi nán,
húi tiān yì fēi qīng。
xiān rén yǒu bó tián,
gūi yǔ cháng jū gēng。