满江红(滕王阁)

(宋代)袁去华

画栋珠帘,临无地、沧波万顷。云尽敛、西山横翠,万江沈影。斜日明边回白鸟,晚烟深处迷渔艇。听棹歌、游女采莲归,声相应。愁似织,人谁省。情纵在,欢难更。满身香犹是,旧时荀令。宦海归来尘扑帽,酒徒散尽霜侵鬓。最愁处、独立咏苍茫,西风劲。

袁去华

袁去华,字宣卿,江西奉新(一作豫章)人。生卒年均不详,约宋高宗绍兴末前后在世。绍兴十五年(公元一一四五年)进士。改官知石首县而卒。善为歌词,尝为张孝祥所称。去华著有适斋类稿八卷,词一卷,著有《适斋类稿》、《袁宣卿词》、《文献通考》传于世。存词90余首。

《满江红(滕王阁)》拼音标注

mǎn jiāng hóng ( téng wáng gé )
huà dòng zhū lián,
lín wú dì 、 cāng bō wàn qǐng。
yún jǐn liàn 、 xī shān héng cùi,
wàn jiāng shěn yǐng。
xié rì míng biān húi bái niǎo,
wǎn yān shēn chù mí yú tǐng。
tīng zhuō gē 、 yóu nv̌ cǎi lián gūi,
shēng xiāng yìng。
chóu sì zhī,
rén shúi shěng。
qíng zòng zài,
huān nán gèng。
mǎn shēn xiāng yóu shì,
jìu shí xún lìng。
huàn hǎi gūi lái chén pū mào,
jǐu tú sàn jǐn shuāng qīn bìn。
zùi chóu chù 、 dú lì yǒng cāng máng,
xī fēng jìng。