和韩倅沧浪亭韵
(宋代)袁说友
平生公赏最岩居,肯作痴儿失故吾。正尔不堪尘满面,为君何惜酒随车。十年夜隔青藜杖,一日身游碧玉壶。莫道欲归归未得,买山作计定何如。

袁说友
(1140—1204)建宁建安人,流寓湖州,字起严,号东塘居士。孝宗隆兴元年进士。授溧阳主簿。历知池州、衢州、平江府,入为吏部尚书兼侍读。宁宗嘉泰三年,同知枢密院,进参知政事。罢以资政殿学士知镇江府。奉祠致仕。学问淹博,其疏奏多切时弊,诗文格调清新。任四川安抚使时,尝命属官辑蜀中诗文为《成都文类》。有《东塘集》。
《和韩倅沧浪亭韵》拼音标注
hé hán cùi cāng làng tíng yùn
píng shēng gōng shǎng zùi yán jū,
kěn zuò chī ér shī gù wú。
zhèng ěr bù kān chén mǎn miàn,
wèi jūn hé xī jǐu súi chē。
shí nián yè gé qīng lí zhàng,
yī rì shēn yóu bì yù hú。
mò dào yù gūi gūi wèi dé,
mǎi shān zuò jì dìng hé rú 。