题张秋蟾画龙

(明代)袁忠彻

张公画龙人不识,笔法远自僧繇得。挂向高堂远鬼惊,恍忽电光飞霹雳。想当渤澥开笔力,元气霖霪浸无极。吐吞雾雨川泽昏,摩荡云雷太阴黑。江翻石转窈莫测,雪涛卷空铜柱仄。洞庭扶桑非尔谁,颠倒沧溟为窟宅。乃知兹图只数尺,坐令万里起古色。何当置我君山湖上之高峰,听此老翁吹铁笛。

袁忠彻

(1376—1458)明浙江宁波人,字静思,一作号静思。袁珙子。幼承父术,精相法。永乐初,召授鸿胪寺序班,累进尚宝司少卿。正统中坐事下吏,令致仕。有《人相大成》、《凤池吟稿》、《符台外集》。

《题张秋蟾画龙》拼音标注

tí zhāng qīu chán huà lóng
zhāng gōng huà lóng rén bù shì,
bǐ fǎ yuǎn zì sēng yáo dé。
guà xiàng gāo táng yuǎn gǔi liáng,
huǎng hū diàn guāng fēi pī lì。
xiǎng dāng bó xiè kāi bǐ lì,
yuán qì lín yín jìn wú jí。
tǔ tūn wù yǔ chuān zé hūn,
mó dàng yún léi tài yīn hēi。
jiāng fān shí zhuǎn yǎo mò cè,
xuě tāo juàn kōng tóng zhù zè。
dòng tíng fú sāng fēi ěr shúi,
diān dǎo cāng míng wèi kū zhái。
nǎi zhī zī tú zhǐ shù chǐ,
zuò lìng wàn lǐ qǐ gǔ sè。
hé dāng zhì wǒ jūn shān hú shàng zhī gāo fēng,
tīng cǐ lǎo wēng chūi tiě dí 。