月夜台上听友人弹琴

(清代)允禧

高台夜色深,月下闻清琴。能使座中客,俱生尘外心。

石泉泻寒碧,霜竹折孤音。曲罢长天静,忘言一整襟。

允禧

(?—1758)圣祖第二十一子,雍正帝即位后改允禧。号紫琼,亦作紫璚,又署紫琼崖道人,一号春浮居士。雍正时封贝勒。乾隆初进慎郡王。工诗画。卒谥靖。有《花间堂集》。

《月夜台上听友人弹琴》拼音标注

yuè yè tái shàng tīng yǒu rén dàn qín
gāo tái yè sè shēn,
yuè xià wén qīng qín。
néng shǐ zuò zhōng kè,
jù shēng chén wài xīn。
shí quán xiè hán bì,
shuāng zhú zhé gū yīn。
qū bà cháng tiān jìng,
wàng yán yī zhěng jīn。