犹子松字茂之者庆长兄之子也有志于学乐从余游岁在庚戌偕至广西谈经论文次授二诗 其一

(宋代)曾丰

乃翁穷古学,之子广家声。头不容高枕,心无外短檠。

床头周易熟,角上汉书精。更得贤师友,终当大有成。

曾丰

(1142—?)乐安人,字幼度。孝宗乾道五年进士。以文章名。累官知德庆府。晚年无意仕进,筑室称樽斋,以诗酒自娱。有《缘督集》。

《犹子松字茂之者庆长兄之子也有志于学乐从余游岁在庚戌偕至广西谈经论文次授二诗 其一》拼音标注

yóu zǐ sōng zì mào zhī zhě qìng cháng xiōng zhī zǐ yě yǒu zhì yú xué lè cóng yú yóu sùi zài gēng xū xié zhì guǎng xī tán jīng lùn wén cì shòu èr shī qí yī
nǎi wēng qióng gǔ xué,
zhī zǐ guǎng jiā shēng。
tóu bù róng gāo zhěn,
xīn wú wài duǎn qíng。
chuáng tóu zhōu yì shú,
jiǎo shàng hàn shū jīng。
gèng dé xián shī yǒu,
zhōng dāng dà yǒu chéng。