和陆倅闻雨之韵

(宋代)曾丰

白昼雷驱风入城,艳阳天气太阴生。方看云墨浓翻汁,俄骇天河倒泻声。布谷殷勤休劝客,添丁长大即归耕。落南少有知音者,且与候虫相对鸣。

曾丰

(1142—?)乐安人,字幼度。孝宗乾道五年进士。以文章名。累官知德庆府。晚年无意仕进,筑室称樽斋,以诗酒自娱。有《缘督集》。

《和陆倅闻雨之韵》拼音标注

hé lù cùi wén yǔ zhī yùn
bái zhòu léi qū fēng rù chéng,
yàn yáng tiān qì tài yīn shēng。
fāng kàn yún mò nóng fān zhī,
é hài tiān hé dǎo xiè shēng。
bù gǔ yīn qín xīu quàn kè,
tiān dīng cháng dà jí gūi gēng。
luò nán shǎo yǒu zhī yīn zhě,
qiě yǔ hòu chóng xiāng dùi míng 。