喜寒

(宋代)曾巩

纯阳四时行,无复气节劲。日火相吐吞,乾离力劲并。玄冥失所安,恇怯擅操柄。我行东南野,愦愦若酣醟。喜逢青林长,叶蔓可韬映。正嗟天之高,玉色万里净。忽惊西山云,毫末生一镜。须臾油然合,点滴飞雨进。飕飕渐相扶,滂霈一何盛。积阴类潜师,形势久已侦。乘时出幽墟,奋发精爽竞。亘天逐炎官,颛面修火令。威如乾坤从,冽冽气貌正。人无焦烦忧,冰释天下病。岂须雪包林,已压朱鸟横。南方天精兵,瘴湿灾可屏。争难夺刀殳,发巧搜壍阱。收功当在今,杀伐顺天正。况云麰麦祥,已觉闾里庆。高歌叩吾辕,上颂天子圣。

曾巩

曾巩(1019年9月30日-1083年4月30日,天禧三年八月二十五日-元丰六年四月十一日),字子固,世称“南丰先生”。汉族,建昌南丰(今属江西)人,后居临川(今江西抚州市西)。曾致尧之孙,曾易占之子。嘉祐二年(1057)进士。北宋政治家、散文家,“唐宋八大家”之一,为“南丰七曾”(曾巩、曾肇、曾布、曾纡、曾纮、曾协、曾敦)之一。在学术思想和文学事业上贡献卓越。

《喜寒》拼音标注

xǐ hán
chún yáng sì shí xíng,
wú fù qì jié jìng。
rì huǒ xiāng tǔ tūn,
gān lí lì jìng bìng。
xuán míng shī suǒ ān,
kuāng qiè shàn cāo bǐng。
wǒ xíng dōng nán yě,
kùi kùi ruò hān yòng。
xǐ féng qīng lín cháng,
yè màn kě tāo yìng。
zhèng jiē tiān zhī gāo,
yù sè wàn lǐ jìng。
hū liáng xī shān yún,
háo mò shēng yī jìng。
xū yú yóu rán hé,
diǎn dī fēi yǔ jìn。
sōu sōu jiàn xiāng fú,
pāng pèi yī hé shèng。
jī yīn lèi qián shī,
xíng shì jǐu yǐ zhēn。
chéng shí chū yōu xū,
fèn fā jīng shuǎng jìng。
gèn tiān zhú yán guān,
zhuān miàn xīu huǒ lìng。
wēi rú gān kūn cóng,
liè liè qì mào zhèng。
rén wú jiāo fán yōu,
bīng shì tiān xià bìng。
qǐ xū xuě bāo lín,
yǐ yā zhū niǎo héng。
nán fāng tiān jīng bīng,
zhàng shī zāi kě píng。
zhēng nán duó dāo shū,
fā qiǎo sōu qiàn jǐng。
shōu gōng dāng zài jīn,
shā fá shùn tiān zhèng。
kuàng yún móu mài xiáng,
yǐ jué lv́ lǐ qìng。
gāo gē kòu wú yuán,
shàng sòng tiān zǐ shèng 。