客舍闻钟

(清代)查梧

劳劳枕席未曾宁,数到残更侧耳听。一似晨钟催早起,不知孤客夜常醒。

查梧

原名相,字仲士,号蔼吉,又号凤来,宛平(今北京市)人。工兰竹,有蔼吉诗藁。

《客舍闻钟》拼音标注

kè shè wén zhōng
láo láo zhěn xí wèi céng níng,
shù dào cán gèng cè ěr tīng。
yī sì chén zhōng cūi zǎo qǐ,
bù zhī gū kè yè cháng xǐng。