太液池送黄淮辞政

(明代)朱瞻基

天香早折仙桂枝,笔花五彩开凤池。蓬莱之山五奎壁,近侍九重天咫尺。永乐圣人临御初,鞠躬稽首陈嘉谟。仁皇监国文华殿,左右谋猷共群彦。朕承大宝君万方,相与共理资贤良。倾心写诚任旧老,而卿引疾先还乡。五历星霜复相见,霜鬓萧萧秋满面。是时,朝旭光升紫殿明,相对清言良慰情。留之累月未尽意,归心又欲东南征。太液清冷涵碧藻,杨柳芙蕖相映好。凫鷖鸂鷘弄澄波,紫雾红云拂琼岛。芳肴在爼酒在壶,工歌鹿鸣续白驹。君臣大义士所重,心虽廷阙身江湖。雁荡峰高清不极,中有谢公旧游迹。采芝斵苓可常年,应在天南忆天北。

朱瞻基

朱瞻基(1398年-1435年1月31日),即明宣宗(1425年-1435年),明朝第五位皇帝。明仁宗朱高炽长子,幼年就非常受祖父朱棣与父亲的喜爱与赏识。洪熙元年(1425年)即位。在位期间文有“三杨”、蹇义、夏原吉;武有英国公张辅,地方上又有像于谦、周忱这样的巡抚,一时人才济济,这使得当时政治清明,百姓安居乐,朱瞻基与其父亲的统治加在一起虽短短十一年,但却被史学家们称之为“功绩堪比文景”,史称“仁宣之治”。宣德十年(1435年)驾崩,终年38岁,葬景陵。庙号宣宗,谥号宪天崇道英明神圣钦文昭武宽仁纯孝章皇帝。

《太液池送黄淮辞政》拼音标注

tài yè chí sòng huáng huái cí zhèng
tiān xiāng zǎo zhé xiān gùi zhī,
bǐ huā wǔ cǎi kāi fèng chí。
péng lái zhī shān wǔ kúi bì,
jìn shì jǐu zhòng tiān zhǐ chǐ。
yǒng lè shèng rén lín yù chū,
jū gōng jī shǒu chén jiā mó。
rén huáng jiān guó wén huá diàn,
zuǒ yòu móu yóu gòng qún yàn。
zhèn chéng dà bǎo jūn wàn fāng,
xiāng yǔ gòng lǐ zī xián liáng。
qīng xīn xiě chéng rèn jìu lǎo,
ér qīng yǐn jí xiān huán xiāng。
wǔ lì xīng shuāng fù xiāng jiàn,
shuāng bìn xiāo xiāo qīu mǎn miàn。
shì shí,
zhāo xù guāng shēng zǐ diàn míng,
xiāng dùi qīng yán liáng wèi qíng。
líu zhī lèi yuè wèi jǐn yì,
gūi xīn yòu yù dōng nán zhēng。
tài yè qīng lěng hán bì zǎo,
yáng lǐu fú qú xiāng yìng hǎo。
fú yī qī chì nòng chéng bō,
zǐ wù hóng yún fú qióng dǎo。
fāng yáo zài zǔ jǐu zài hú,
gōng gē lù míng xù bái jū。
jūn chén dà yì shì suǒ zhòng,
xīn sūi tíng què shēn jiāng hú。
yàn dàng fēng gāo qīng bù jí,
zhōng yǒu xiè gōng jìu yóu jī。
cǎi zhī zhuó líng kě cháng nián,
yìng zài tiān nán yì tiān běi 。