所思·空塘水碧春

(唐代)张泌

空塘水碧春雨微,东风散漫杨柳飞。依依南浦梦犹在,脉脉高唐云不归。江头日暮多芳草,极目伤心烟悄悄。隔江红杏一枝明,似玉佳人俯清沼。休向春台更回望,销魂自古因惆怅。银河碧海共无情,两处悠悠起风浪。

张泌

张泌(bì)(生卒年不详),《全唐诗》作曰字子澄,安徽淮南人。五代后蜀词人。是花间派的代表人物之一。其词用字工炼,章法巧妙,描绘细腻,用语流便。

《所思·空塘水碧春》拼音标注

suǒ sī · kōng táng shǔi bì chūn
kōng táng shǔi bì chūn yǔ wēi,
dōng fēng sàn màn yáng lǐu fēi。
yī yī nán pǔ mèng yóu zài,
mài mài gāo táng yún bù gūi。
jiāng tóu rì mù duō fāng cǎo,
jí mù shāng xīn yān qiǎo qiǎo。
gé jiāng hóng xìng yī zhī míng,
sì yù jiā rén fǔ qīng zhǎo。
xīu xiàng chūn tái gèng húi wàng,
xiāo hún zì gǔ yīn chóu chàng。
yín hé bì hǎi gòng wú qíng,
liǎng chù yōu yōu qǐ fēng làng。