春日旅泊桂州

(唐代)张泌

暖风芳草竟芊绵,多病多愁负少年。弱柳未胜寒食雨,好花争奈夕阳天。溪边物色堪图画,林畔莺声似管弦。独有离人开泪眼,强凭杯酒亦潸然。

张泌

张泌(bì)(生卒年不详),《全唐诗》作曰字子澄,安徽淮南人。五代后蜀词人。是花间派的代表人物之一。其词用字工炼,章法巧妙,描绘细腻,用语流便。

《春日旅泊桂州》拼音标注

chūn rì lv̌ bó gùi zhōu
nuǎn fēng fāng cǎo jìng qiān mián,
duō bìng duō chóu fù shǎo nián。
ruò lǐu wèi shèng hán shí yǔ,
hǎo huā zhēng nài xī yáng tiān。
xī biān wù sè kān tú huà,
lín pàn yīng shēng sì guǎn xián。
dú yǒu lí rén kāi lèi yǎn,
qiáng píng bēi jǐu yì shān rán。