水龙吟 咏莲
(明代)张邦奇
芙蓉开遍芳塘,薰风倍觉湖天好。爱花心性,北窗簟滑,起来偏早。
王母瑶池,麻姑琼海,更谁窈窕。枉惹他游女,暗增羞妒,频低首,临波照。
一段氤氲芳气,画阑前、紫云萦抱。忽思泰华峰头,玉井搴来寒峭。
欲去无因,步虚声里,梦云空绕。看层霄、鹤起凌风,何日尽收烦恼。

张邦奇
(1484—1544)浙江鄞县人,字常甫,号甬川,别号兀涯。弘治十八年进士。授检讨,出为湖广提学副使。嘉靖间为吏部侍郎,人不可以干私。官至南京兵部尚书,参赞机务。学宗程朱,躬修力践。与王守仁友善,论学则不合。卒谥文定。有《学庸传》、《五经说》、《兀涯汉书议》、《环碧堂集》、《纾玉楼集》及《四友亭集》。
《水龙吟 咏莲》拼音标注
shǔi lóng yín yǒng lián
fú róng kāi biàn fāng táng,
xūn fēng bèi jué hú tiān hǎo。
ài huā xīn xìng,
běi chuāng diàn huá,
qǐ lái piān zǎo。
wáng mǔ yáo chí,
má gū qióng hǎi,
gèng shúi yǎo tiǎo。
wǎng rě tā yóu nv̌,
àn zēng xīu dù,
pín dī shǒu,
lín bō zhào。
yī duàn yīn yūn fāng qì,
huà lán qián 、 zǐ yún yíng bào。
hū sī tài huá fēng tóu,
yù jǐng qiān lái hán qiào。
yù qù wú yīn,
bù xū shēng lǐ,
mèng yún kōng rào。
kàn céng xiāo 、 hè qǐ líng fēng,
hé rì jǐn shōu fán nǎo。
- 上一篇:云安仙客行赠王五峰都宪
- 下一篇:夏日村居二首 其一