廖孝子歌

(明代)张弼

援绿绮,弹白华白华调高弦欲绝,弦绝肠断令高嗟。

嗟嗟孝子廖振万,茕茕哭父情无限。阻秋兮秋复春,阻夜兮夜复旦。

泪洒树兮树为枯,泪沾石兮石亦烂。嗟嗟孝子何精诚,皇天无语垂哀矜。

潺潺沧水呜呜咽,如悲孝子之哭声。

张弼

(1425—1487)明松江府华亭人,字汝弼,号东海。成化二年进士。久任兵部郎,议论无所顾忌。出为南安知府,律己爱物,大得民和。少善草书,工诗文,自言吾书不如诗,诗不如文。有《鹤城稿》、《东海稿》等。

《廖孝子歌》拼音标注

liào xiào zǐ gē
yuán lv̀ qǐ,
dàn bái huá。
bái huá diào gāo xián yù jué,
xián jué cháng duàn lìng gāo jiē。
jiē jiē xiào zǐ liào zhèn wàn,
qióng qióng kū fù qíng wú xiàn。
zǔ qīu xī qīu fù chūn,
zǔ yè xī yè fù dàn。
lèi sǎ shù xī shù wèi kū,
lèi zhān shí xī shí yì làn。
jiē jiē xiào zǐ hé jīng chéng,
huáng tiān wú yǔ chúi āi jīn。
chán chán cāng shǔi wū wū yān,
rú bēi xiào zǐ zhī kū shēng。