梅花七律 其四

(宋代)张道洽

清白家风不染尘,冰霜气骨玉精神。腊前恰见无多蕊,天下还他第一春。

香在雪天孤有韵,影于月地四无邻。逃禅未到天然处,笔底如何写得真。

张道洽

张道洽(1202~1268)字泽民,号实斋,衢州开化(今属浙江)人。理宗端平二年(1235)进士。曾从真德秀学。历广州司理参军,景定间为池州佥判,改襄阳府推官。五年卒,年六十四。生平作咏梅诗三百余首。

《梅花七律 其四》拼音标注

méi huā qī lv̀ qí sì
qīng bái jiā fēng bù rǎn chén,
bīng shuāng qì gǔ yù jīng shén。
là qián qià jiàn wú duō rǔi,
tiān xià huán tā dì yī chūn。
xiāng zài xuě tiān gū yǒu yùn,
yǐng yú yuè dì sì wú lín。
táo shàn wèi dào tiān rán chù,
bǐ dǐ rú hé xiě dé zhēn。