梅花二十首 其七

(宋代)张道洽

千林冻损积阴凝,一点春从底处生。玉色独钟天地正,铁心不受雪霜惊。

孤芳若与东君背,数树能令南纪明。醉后惟愁踏花影,青鞋不敢近花行。

张道洽

张道洽(1202~1268)字泽民,号实斋,衢州开化(今属浙江)人。理宗端平二年(1235)进士。曾从真德秀学。历广州司理参军,景定间为池州佥判,改襄阳府推官。五年卒,年六十四。生平作咏梅诗三百余首。

《梅花二十首 其七》拼音标注

méi huā èr shí shǒu qí qī
qiān lín dòng sǔn jī yīn níng,
yī diǎn chūn cóng dǐ chù shēng。
yù sè dú zhōng tiān dì zhèng,
tiě xīn bù shòu xuě shuāng liáng。
gū fāng ruò yǔ dōng jūn bèi,
shù shù néng lìng nán jì míng。
zùi hòu wéi chóu tà huā yǐng,
qīng xié bù gǎn jìn huā xíng。