寄题径山怀郎简侍郎

(宋代)张瑰

天地一洲渚,北平南攲危。北并深以厚,江浙清且奇。

武林颇英秀,川汇仍山卑。应接殚天巧,类非人力为。

径山最佳处,有岩称玉芝。居防俗士驾,地乃贤人宜。

郎公留名德,平时为羽仪。引年归故里,不复衣朝衣。

留侯黄石心,白傅香山期。结宇名胜外,日与尘事违。

泉石景物状,尽任诸贤诗。伊予来东藩,滥持使者麾。

平生爱山水,弗惮命驾之。当候秋风高,远造岩下扉。

浣濯缨上尘,散步松间綦。未能继高躅,聊用慰所思。

张瑰

(1004—1073)滁州全椒人,字唐公。张洎孙。仁宗天圣二年进士。除秘阁校理。历两浙转运使,知颍州、扬州,即拜淮南转运使。入修起居注、知制诰。因草故相刘沆赠官制用贬词,出知黄州。英宗时进左谏议大夫、翰林侍读学士,复坐事出知濠州,历数州。当官遇事辄言,触忤势要,至屡黜,终不悔。

《寄题径山怀郎简侍郎》拼音标注

jì tí jìng shān huái láng jiǎn shì láng
tiān dì yī zhōu zhǔ,
běi píng nán qī wēi。
běi bìng shēn yǐ hòu,
jiāng zhè qīng qiě qí。
wǔ lín pǒ yīng xìu,
chuān hùi réng shān bēi。
yìng jiē dān tiān qiǎo,
lèi fēi rén lì wèi。
jìng shān zùi jiā chù,
yǒu yán chēng yù zhī。
jū fáng sú shì jià,
dì nǎi xián rén yí。
láng gōng líu míng dé,
píng shí wèi yǔ yí。
yǐn nián gūi gù lǐ,
bù fù yī zhāo yī。
líu hóu huáng shí xīn,
bái fù xiāng shān qī。
jié yǔ míng shèng wài,
rì yǔ chén shì wéi。
quán shí jǐng wù zhuàng,
jǐn rèn zhū xián shī。
yī yú lái dōng fán,
làn chí shǐ zhě hūi。
píng shēng ài shān shǔi,
fú dàn mìng jià zhī。
dāng hòu qīu fēng gāo,
yuǎn zào yán xià fēi。
wǎn zhuó yīng shàng chén,
sàn bù sōng jiān qí。
wèi néng jì gāo zhú,
liáo yòng wèi suǒ sī。