玄珠歌 其十一
(唐代)张果
凡情激浊污天门,岂识玄珠性命根。生处莫令流浪去,当时清净不迷昏。

张果
唐人。武则天时隐居恒州中条山,往来汾、晋间。尝自言生于尧丙子岁。武后使使召之,佯死不赴。开元中,玄宗好神仙方术之事,因遣使迎至京。欲以玉贞公主降之,大笑不奉诏。寻还山。号通玄先生。有《阴符经太无传》。
《玄珠歌 其十一》拼音标注
xuán zhū gē qí shí yī
fán qíng jī zhuó wū tiān mén,
qǐ shì xuán zhū xìng mìng gēn。
shēng chù mò lìng líu làng qù,
dāng shí qīng jìng bù mí hūn。