学仙

(唐代)张籍

楼观开朱门,树木连房廊。树有学仙人,少年休谷粮。高冠如芙蓉,霞月披衣裳。六时朝上清,佩玉纷锵锵。自言天老书,秘覆云锦囊。百年度一人,妄泄有灾殃。每占有仙相,然后传此方。先生坐树堂,弟子跪四厢。金刀截身发,结誓焚灵香。弟子得其诀,清斋入空房。守神保元气,动息随天罡。炉烧丹砂尽,昼夜候火光。药成既服食,计日乘鸾凰。虚空无灵应,终岁安所望。勤劳不能成,疑虑积心肠。虚羸生疾疹,寿命多夭伤。身殁惧人见,夜埋山谷傍。求道慕灵异,不如守寻常。先王知其非,戒之在国章。

张籍

张籍(约767~约830),唐代诗人。字文昌,汉族,和州乌江(今安徽和县)人,郡望苏州吴(今江苏苏州)。先世移居和州,遂为和州乌江(今安徽和县乌江镇)人。世称“张水部”、“张司业”。张籍的乐府诗与王建齐名,并称“张王乐府”。著名诗篇有《塞下曲》《征妇怨》《采莲曲》《江南曲》。《张籍籍贯考辨》认为,韩愈所说的“吴郡张籍”乃谓其郡望,并引《新唐书·张籍传》、《唐诗纪事》、《舆地纪胜》等史传材料,驳苏州之说而定张籍为乌江人。

《学仙》拼音标注

xué xiān
lóu guān kāi zhū mén,
shù mù lián fáng láng。
shù yǒu xué xiān rén,
shǎo nián xīu gǔ liáng。
gāo guān rú fú róng,
xiá yuè pī yī cháng。
lìu shí zhāo shàng qīng,
pèi yù fēn qiāng qiāng。
zì yán tiān lǎo shū,
mì fù yún jǐn náng。
bǎi nián dù yī rén,
wàng xiè yǒu zāi yāng。
měi zhān yǒu xiān xiāng,
rán hòu chuán cǐ fāng。
xiān shēng zuò shù táng,
dì zǐ gùi sì xiāng。
jīn dāo jié shēn fā,
jié shì fén líng xiāng。
dì zǐ dé qí jué,
qīng zhāi rù kōng fáng。
shǒu shén bǎo yuán qì,
dòng xī súi tiān gāng。
lú shāo dān shā jǐn,
zhòu yè hòu huǒ guāng。
yào chéng jì fú shí,
jì rì chéng luán huáng。
xū kōng wú líng yìng,
zhōng sùi ān suǒ wàng。
qín láo bù néng chéng,
yí lv̀ jī xīn cháng。
xū léi shēng jí zhěn,
shòu mìng duō yāo shāng。
shēn mò jù rén jiàn,
yè mái shān gǔ bàng。
qíu dào mù líng yì,
bù rú shǒu xún cháng。
xiān wáng zhī qí fēi,
jiè zhī zài guó zhāng。