杨国忠

(清代)张晋

闻说君王宠玉环,偶然凭玉列高班。怙恩尚敢排林甫,蔽王真能反禄山。

三妹姿容竞天上,五家楼阁杳云间。可怜西狩苍黄日,一出延秋竟不还。

张晋

山西阳城人,字隽三。诸生。工诗,长于七古。足迹半天下,后落拓以死。有《艳雪堂诗集》。

《杨国忠》拼音标注

yáng guó zhōng
wén shuō jūn wáng chǒng yù huán,
ǒu rán píng yù liè gāo bān。
hù ēn shàng gǎn pái lín fǔ,
bì wáng zhēn néng fǎn lù shān。
sān mèi zī róng jìng tiān shàng,
wǔ jiā lóu gé yǎo yún jiān。
kě lián xī shòu cāng huáng rì,
yī chū yán qīu jìng bù huán。