啄木词

(宋代)张耒

红锦长绦当背垂,紫檀槽稳横朱丝。美人亭亭面如雪,纤手当弦金杆拨。弹成丁丁啄木声,春林蔽日春昼晴。徘徊深枝穿翠叶,玉喙劳时还暂歇。深园断岭人不知,中有槎枒风雨枝。蠹多虫老饱可乐,山静花深终日啄。雄雌相求飞且鸣,高枝砺嘴枝有声。无功忍使饥肠饱,有意却教枯树青。疾弹如歌细如语,曲欲终时情更驻。一声穿树忽惊飞,叶动枝摇不知处。

张耒

张耒(1054—1114年),字文潜,号柯山,亳州谯县(今安徽亳州市)人。北宋时期大臣、文学家,人称宛丘先生、张右史。代表作有《少年游》、《风流子》等。《少年游》写闺情离思,那娇羞少女的情态跃然纸上,让人羡煞爱煞,那份温情美妙真是有点“浓得化不开”。著有《柯山集》、《宛邱集》。词有《柯山诗余》。列为元佑党人,数遭贬谪,晚居陈州。

《啄木词》拼音标注

zhuó mù cí
hóng jǐn cháng tāo dāng bèi chúi,
zǐ tán cáo wěn héng zhū sī。
měi rén tíng tíng miàn rú xuě,
xiān shǒu dāng xián jīn gān bō。
dàn chéng dīng dīng zhuó mù shēng,
chūn lín bì rì chūn zhòu qíng。
pái huái shēn zhī chuān cùi yè,
yù hùi láo shí huán zàn xiē。
shēn yuán duàn líng rén bù zhī,
zhōng yǒu chá yá fēng yǔ zhī。
dù duō chóng lǎo bǎo kě lè,
shān jìng huā shēn zhōng rì zhuó。
xióng cí xiāng qíu fēi qiě míng,
gāo zhī lì zǔi zhī yǒu shēng。
wú gōng rěn shǐ jī cháng bǎo,
yǒu yì què jiào kū shù qīng。
jí dàn rú gē xì rú yǔ,
qū yù zhōng shí qíng gèng zhù。
yī shēng chuān shù hū liáng fēi,
yè dòng zhī yáo bù zhī chù 。