春江雨

(唐代)张泌

雨溟溟,风泠泠,老松瘦竹临烟汀。空江冷落野云重,村中鬼火微如星。夜惊溪上渔人起,滴沥篷声满愁耳。子规叫断独未眠,罨岸春涛打船尾。

张泌

张泌(bì)(生卒年不详),《全唐诗》作曰字子澄,安徽淮南人。五代后蜀词人。是花间派的代表人物之一。其词用字工炼,章法巧妙,描绘细腻,用语流便。

《春江雨》拼音标注

chūn jiāng yǔ
yǔ míng míng,
fēng líng líng,
lǎo sōng shòu zhú lín yān tīng。
kōng jiāng lěng luò yě yún zhòng,
cūn zhōng gǔi huǒ wēi rú xīng。
yè liáng xī shàng yú rén qǐ,
dī lì péng shēng mǎn chóu ěr。
zǐ gūi jiào duàn dú wèi mián,
yǎn àn chūn tāo dǎ chuán wěi。