梅古春寿藏诗
(明代)张宁
郁郁凤凰山,生气何连延。生美清修士,遗世希神仙。
高情出茫昧,独见超虚玄。仰瞻山木花,俯视重冈旋。
凿石启幽閟,种槚待芳妍。夙怀瑕丘乐,预见佳城悬。
聚散本元造,寿夭谁能专。桥山生高冢,王乔亦遗阡。
乘鸾与跨凤,刀圭终弃埙。何如一生死,坦率穷高年。

张宁
张宁(1426—1496)字靖之,号方洲,一作芳洲,浙江海盐人,明朝中期大臣。景泰五年进士,授礼科给事中。丰采甚著,与岳正齐名,英宗尝称为“我张宁”云。成化中出知汀州,先教后刑,境内利病悉罢行之。后为大臣所忌,弃官归,公卿交荐,不起。能诗画、善书法,著有《方洲集》等。
《梅古春寿藏诗》拼音标注
méi gǔ chūn shòu cáng shī
yù yù fèng huáng shān,
shēng qì hé lián yán。
shēng měi qīng xīu shì,
yí shì xī shén xiān。
gāo qíng chū máng mèi,
dú jiàn chāo xū xuán。
yǎng zhān shān mù huā,
fǔ shì zhòng gāng xuán。
záo shí qǐ yōu bì,
zhǒng jiǎ dài fāng yán。
sù huái xiá qīu lè,
yù jiàn jiā chéng xuán。
jù sàn běn yuán zào,
shòu yāo shúi néng zhuān。
qiáo shān shēng gāo zhǒng,
wáng qiáo yì yí qiān。
chéng luán yǔ kuà fèng,
dāo gūi zhōng qì xūn。
hé rú yī shēng sǐ,
tǎn lv̀ qióng gāo nián。