常林欢

(明代)张宁

桃林花落胭脂香,宣城酒脂珍珠光。岘山汉水时来往,欢意不及常林长。

晨鸡唱歇啼莺晓,锦荐牙床春睡好。天寒日暮未还家,梦中犹怯荆蛮道。

张宁

张宁(1426—1496)字靖之,号方洲,一作芳洲,浙江海盐人,明朝中期大臣。景泰五年进士,授礼科给事中。丰采甚著,与岳正齐名,英宗尝称为“我张宁”云。成化中出知汀州,先教后刑,境内利病悉罢行之。后为大臣所忌,弃官归,公卿交荐,不起。能诗画、善书法,著有《方洲集》等。

《常林欢》拼音标注

cháng lín huān
táo lín huā luò yān zhī xiāng,
xuān chéng jǐu zhī zhēn zhū guāng。
xiàn shān hàn shǔi shí lái wǎng,
huān yì bù jí cháng lín cháng。
chén jī chàng xiē tí yīng xiǎo,
jǐn jiàn yá chuáng chūn shùi hǎo。
tiān hán rì mù wèi huán jiā,
mèng zhōng yóu qiè jīng mán dào。