陈世用给事母挽诗二十韵
(明代)张宁
秦晋欢盟早,熊蛇吉梦全。最深姑舅爱,兼为族人怜。
鸾凤威仪重,蘋蘩礼数专。清真生合浦,温莹照蓝田。
中馈烹调惯,通宵补缀便。曾陪伯鸾语,识得孟光贤。
不愧关睢什,犹疑葛藟篇。文孙初及第,令子夙超迁。
夜雨惊炊臼,悲风入断弦。可怜黄屋诰,不到白头年。
医扁今为土,巫咸已上天。膏肓不可问,脩短竟难宣。
迤逦瑶池燕,招摇玉洞仙。麻姑留宿驾,王母授真诠。
恩念俱牢落,尘缘总弃捐。深情空戚戚,清泪转涓涓。
薄奠馀三鼎,荣光贲九泉。已酬尊养愿,其奈别离牵。
魂梦应何在,音容益黯然。云迷淮海月,霜冷越江烟。
懿行新成传,贞铭已就镌。孤坟在何许,千里卜牛眠。

张宁
张宁(1426—1496)字靖之,号方洲,一作芳洲,浙江海盐人,明朝中期大臣。景泰五年进士,授礼科给事中。丰采甚著,与岳正齐名,英宗尝称为“我张宁”云。成化中出知汀州,先教后刑,境内利病悉罢行之。后为大臣所忌,弃官归,公卿交荐,不起。能诗画、善书法,著有《方洲集》等。
《陈世用给事母挽诗二十韵》拼音标注
chén shì yòng gěi shì mǔ wǎn shī èr shí yùn
qín jìn huān méng zǎo,
xióng shé jí mèng quán。
zùi shēn gū jìu ài,
jiān wèi zú rén lián。
luán fèng wēi yí zhòng,
pín fán lǐ shù zhuān。
qīng zhēn shēng hé pǔ,
wēn yíng zhào lán tián。
zhōng kùi pēng diào guàn,
tōng xiāo bǔ zhùi biàn。
céng péi bó luán yǔ,
shì dé mèng guāng xián。
bù kùi guān sūi shí,
yóu yí gé lěi piān。
wén sūn chū jí dì,
lìng zǐ sù chāo qiān。
yè yǔ liáng chūi jìu,
bēi fēng rù duàn xián。
kě lián huáng wū gào,
bù dào bái tóu nián。
yì biǎn jīn wèi tǔ,
wū xián yǐ shàng tiān。
gāo huāng bù kě wèn,
xīu duǎn jìng nán xuān。
yǐ lǐ yáo chí yàn,
zhāo yáo yù dòng xiān。
má gū líu sù jià,
wáng mǔ shòu zhēn quán。
ēn niàn jù láo luò,
chén yuán zǒng qì juān。
shēn qíng kōng qī qī,
qīng lèi zhuǎn juān juān。
bó diàn yú sān dǐng,
róng guāng bì jǐu quán。
yǐ chóu zūn yǎng yuàn,
qí nài bié lí qiān。
hún mèng yìng hé zài,
yīn róng yì àn rán。
yún mí huái hǎi yuè,
shuāng lěng yuè jiāng yān。
yì xíng xīn chéng chuán,
zhēn míng yǐ jìu juān。
gū fén zài hé xǔ,
qiān lǐ bǔ níu mián。