寄妻弟王宽秀才兼刘公贽

(明代)张宁

记得年来下第时,春风偶复遇佳期。十年灯火黄齑饭,千里风云白玉墀。

滥进已为同辈笑,成名喜慰老亲思。金台回首频惆怅,积雨新秋好下帷。

张宁

张宁(1426—1496)字靖之,号方洲,一作芳洲,浙江海盐人,明朝中期大臣。景泰五年进士,授礼科给事中。丰采甚著,与岳正齐名,英宗尝称为“我张宁”云。成化中出知汀州,先教后刑,境内利病悉罢行之。后为大臣所忌,弃官归,公卿交荐,不起。能诗画、善书法,著有《方洲集》等。

《寄妻弟王宽秀才兼刘公贽》拼音标注

jì qī dì wáng kuān xìu cái jiān líu gōng zhì
jì dé nián lái xià dì shí,
chūn fēng ǒu fù yù jiā qī。
shí nián dēng huǒ huáng jī fàn,
qiān lǐ fēng yún bái yù chí。
làn jìn yǐ wèi tóng bèi xiào,
chéng míng xǐ wèi lǎo qīn sī。
jīn tái húi shǒu pín chóu chàng,
jī yǔ xīn qīu hǎo xià wéi。