水调歌头·雪月两相映
(宋代)张栻
雪月两相映,水石互悲鸣。不知岩上枯木,今夜若为情。应见尘中胶扰,便道山间空旷,与么了平生。与么平生了,□水不流行。熹起披衣,瞻碧汉,露华清。寥寥千载,此事本分明。若向乾坤识易,便信行藏无间,处处总圆成。记取渊冰语,莫错定盘星。

张栻
张栻(1133年9月15日——1180年3月22日)字敬夫,后避讳改字钦夫,又字乐斋,号南轩,学者称南轩先生,谥曰宣,后世又称张宣公。南宋汉州绵竹(今四川绵竹市)人,右相张浚之子。南宋初期学者、教育家。南宋理宗淳祐初年(1241年)从祀孔庙,后与李宽、韩愈、李士真、周敦颐、朱熹、黄干同祀石鼓书院七贤祠,世称石鼓七贤。
《水调歌头·雪月两相映》拼音标注
shǔi diào gē tóu · xuě yuè liǎng xiāng yìng
xuě yuè liǎng xiāng yìng,
shǔi shí hù bēi míng。
bù zhī yán shàng kū mù,
jīn yè ruò wèi qíng。
yìng jiàn chén zhōng xiáo rǎo,
biàn dào shān jiān kōng kuàng,
yǔ yāo le píng shēng。
yǔ yāo píng shēng le,
□ shǔi bù líu xíng。
xī qǐ pī yī,
zhān bì hàn,
lù huá qīng。
liáo liáo qiān zài,
cǐ shì běn fēn míng。
ruò xiàng gān kūn shì yì,
biàn xìn xíng cáng wú jiān,
chù chù zǒng yuán chéng。
jì qǔ yuān bīng yǔ,
mò cuò dìng pán xīng。