金缕曲 读史

(宋代)张夏

强弱无常势。是何人、发皇三户,催枯二世。世将威名归羽父,破釜沉船意气。

过钜鹿、咸阳危矣。掘冢烧宫拚太莽,为先王、报雪春秋义。

恁年少,惊天地。

渡江到此三年耳。笑当年、四君五国,扣关而已。置酒鸿门双剑舞,还保鲁兄沛弟。

号霸主、彭城真帝。垓下天亡非战罪,剩美人、骏马英雄泪。

破成败,史还纪。

张夏

张夏,字伯起(《四朝闻见录》甲集《张司封庙》)。仁宗天圣七年(一○二九),为太常博士(《宋会要辑稿》食货三六之二二)。次年,迁开封府推官(同上书选举一九之九)。景祐元年(一○三四),以都官员外郎知泗州,寻迁司封员外郎提点京西刑狱(《续资治通鉴长编》卷一一四)。旋以工部郎中出使浙江(《宋史》卷九七《河渠志》七)。

《金缕曲 读史》拼音标注

jīn lv̌ qū dú shǐ
qiáng ruò wú cháng shì。
shì hé rén 、 fā huáng sān hù,
cūi kū èr shì。
shì jiāng wēi míng gūi yǔ fù,
pò fǔ chén chuán yì qì。
guò jù lù 、 xián yáng wēi yǐ。
jué zhǒng shāo gōng pàn tài mǎng,
wèi xiān wáng 、 bào xuě chūn qīu yì。
rèn nián shǎo,
liáng tiān dì。
dù jiāng dào cǐ sān nián ěr。
xiào dāng nián 、 sì jūn wǔ guó,
kòu guān ér yǐ。
zhì jǐu hóng mén shuāng jiàn wǔ,
huán bǎo lǔ xiōng pèi dì。
hào bà zhǔ 、 péng chéng zhēn dì。
gāi xià tiān wáng fēi zhàn zùi,
shèng měi rén 、 jùn mǎ yīng xióng lèi。
pò chéng bài,
shǐ huán jì。