登金山寺四首 其四

(明代)张萱

海口霞明树,波心月渡僧。拂云高顶竹,照水下方灯。

天远孤城壮,潮平怪石层。閒过竹院话,净饭共南能。

张萱

(1459—1527)明松江府上海人,字德晖,号颐拙。弘治十五年进士。官至湖广布政司参议,主粮储。立法禁处侵尅等积弊,忤巡抚意,遂引疾致仕。

《登金山寺四首 其四》拼音标注

dēng jīn shān sì sì shǒu qí sì
hǎi kǒu xiá míng shù,
bō xīn yuè dù sēng。
fú yún gāo dǐng zhú,
zhào shǔi xià fāng dēng。
tiān yuǎn gū chéng zhuàng,
cháo píng guài shí céng。
xián guò zhú yuàn huà,
jìng fàn gòng nán néng。