采桑子 雨中简悔堂弟

(清代)张玉珍

绿阴庭院无吟屐,静掩云屏。一种离情。谱入琼箫未忍听。

恼人最是黄梅雨,滴到深更。梦冷桃笙。焉得明朝便放晴。

张玉珍

江苏华亭人,字蓝生,金瑚妻。自幼工诗。王述庵、钱竹汀、吴白华皆推重之。有《晚香居词》。

《采桑子 雨中简悔堂弟》拼音标注

cǎi sāng zǐ yǔ zhōng jiǎn hǔi táng dì
lv̀ yīn tíng yuàn wú yín jī,
jìng yǎn yún píng。
yī zhǒng lí qíng。
pǔ rù qióng xiāo wèi rěn tīng。
nǎo rén zùi shì huáng méi yǔ,
dī dào shēn gèng。
mèng lěng táo shēng。
yān dé míng zhāo biàn fàng qíng。