古诗十四首 其十

(元代)张昱

渊明君子儒,心事甚夷旷。醉来得佳眠,自谓羲皇上。

文章固可诵,节概尤所仰。且无州县拘,安得言不放?

托志圣贤录,千载成绝响。

张昱

元明间庐陵人,字光弼,号一笑居士,又号可闲老人。历官江浙行省左、右司员外郎,行枢密院判官。晚居西湖寿安坊,屋破无力修理。明太祖征至京,厚赐遣还。卒年八十三。有《庐陵集》。

《古诗十四首 其十》拼音标注

gǔ shī shí sì shǒu qí shí
yuān míng jūn zǐ rú,
xīn shì shén yí kuàng。
zùi lái dé jiā mián,
zì wèi xī huáng shàng。
wén zhāng gù kě sòng,
jié gài yóu suǒ yǎng。
qiě wú zhōu xiàn jū,
ān dé yán bù fàng ?
tuō zhì shèng xián lù,
qiān zài chéng jué xiǎng。