古诗十四首 其四

(元代)张昱

邺中盛文词,七子相掎角。虽膺丞相辟,未免伤流落。

世胄相友善,宴好以酬酢。出纳结腹心,庶僚仰殊渥。

愿因云雨会,戢翼永栖托。贵贱俱黄土,徒存建安作。

张昱

元明间庐陵人,字光弼,号一笑居士,又号可闲老人。历官江浙行省左、右司员外郎,行枢密院判官。晚居西湖寿安坊,屋破无力修理。明太祖征至京,厚赐遣还。卒年八十三。有《庐陵集》。

《古诗十四首 其四》拼音标注

gǔ shī shí sì shǒu qí sì
yè zhōng shèng wén cí,
qī zǐ xiāng jǐ jiǎo。
sūi yīng chéng xiāng pì,
wèi miǎn shāng líu luò。
shì zhòu xiāng yǒu shàn,
yàn hǎo yǐ chóu zuò。
chū nà jié fù xīn,
shù liáo yǎng shū wò。
yuàn yīn yún yǔ hùi,
jí yì yǒng qī tuō。
gùi jiàn jù huáng tǔ,
tú cún jiàn ān zuò。