写生碧桃花歌

(明代)张羽

少年惯作看花客,陌上桃花总相识。春风似向此中偏,一种花开百般色。只爱深红更残红,君家此本更不同。枝上白云吹不散,阶前明月照疑空。一从一衡根各别,香上斜封愁欲折。画筵红烛人半醉,忽见此花惊是雪。武陵秦人那得知,河阳满县徒尔为。当时东风千树锦,未比君家琼树枝。翠禽飞来嗟易见,粉蝶栖时难可辨。红妆美女娇如花,着向花间应掩面。花今正开莺乱啼,酒醒拈笔为君题。羡君兄弟如虹霓,豪饮不愁花下迷。玉壶清酒金偏提,{?秦}筝琵琶羌管齐。走觅桥西旧酒伴,莫待风雨花成泥。

张羽

张羽(1333-1385)元末明初文人。字来仪,更字附凤,号静居,浔阳(今江西九江)人,后移居吴兴(今浙江湖州),与高启、杨基、徐贲称为“吴中四杰”,又与高启、王行、徐贲等十人,人称“北郭十才子”,亦为明初十才子之一。官至太常丞,山水宗法米氏父子,诗作笔力雄放俊逸。张羽好著述,文辞精洁典雅,诗咏深思冶炼,朴实含华。书法纤婉有异趣,仿佛谢庄月赋。隶书效法韩择木、楷书临摹王羲之曹娥碑,虽未精极,却能离俗而入于雅。画山水法米氏父子及高克恭,笔力苍秀,品在方从义上。

《写生碧桃花歌》拼音标注

xiě shēng bì táo huā gē
shǎo nián guàn zuò kàn huā kè,
mò shàng táo huā zǒng xiāng shì。
chūn fēng sì xiàng cǐ zhōng piān,
yī zhǒng huā kāi bǎi bān sè。
zhǐ ài shēn hóng gèng cán hóng,
jūn jiā cǐ běn gèng bù tóng。
zhī shàng bái yún chūi bù sàn,
jiē qián míng yuè zhào yí kōng。
yī cóng yī héng gēn gè bié,
xiāng shàng xié fēng chóu yù zhé。
huà yán hóng zhú rén bàn zùi,
hū jiàn cǐ huā liáng shì xuě。
wǔ líng qín rén nà dé zhī,
hé yáng mǎn xiàn tú ěr wèi。
dāng shí dōng fēng qiān shù jǐn,
wèi bǐ jūn jiā qióng shù zhī。
cùi qín fēi lái jiē yì jiàn,
fěn dié qī shí nán kě biàn。
hóng zhuāng měi nv̌ jiāo rú huā,
zháo xiàng huā jiān yìng yǎn miàn。
huā jīn zhèng kāi yīng luàn tí,
jǐu xǐng nián bǐ wèi jūn tí。
xiàn jūn xiōng dì rú hóng ní,
háo yǐn bù chóu huā xià mí。
yù hú qīng jǐu jīn piān tí,
{ ? qín } zhēng pí pá qiāng guǎn qí。
zǒu mì qiáo xī jìu jǐu bàn,
mò dài fēng yǔ huā chéng ní 。