题方壶真人墨竹歌

(明代)张宇初

方壶之山倚空势,阴壑长竿动千岁。壶子衿情海鹤闲,墨华纵写云烟趣。

遂令倍价重南金,怒发扬眉鲜轻与。只今寥落散骊珠,太息鲸涛渺仙逝。

我昔琼台立雪时,每许馀光发骐骥。廿年弄翰兴莫追,春箨秋筠览苍翠。

云卧丹丘不记年,短筇几顾沧波弃。儗招六逸卜芳邻,旷芳浮缘衰懒至。

坐阅孤标共岁寒,冰霜岂折凌霄气。蚤慕还丹炼汞铅,静探雅操消尘系。

束书须叩刘长生,怡悦何如澹中味。

张宇初

张宇初(1359 -1410),为明代正一派天师,历代天师中最博学者之一。有道门硕儒之称。字子旋(音XUAN,别字)别号耆山 。其是四十二代天师张正常长子,于明洪武十年(公元1377)嗣教,为第四十三代天师。明洪武十三年(公元1380) 敕受“正一嗣教道合无为阐祖光范大真人”,总领天下道教事。二月,特召入朝,勉励修节以格神明,诰封其母包氏为清虚冲素妙善玄君,命建斋设醮于(南京)紫金山和神乐观。庚午年(1390)入觐,降敕重建大上清宫。

《题方壶真人墨竹歌》拼音标注

tí fāng hú zhēn rén mò zhú gē
fāng hú zhī shān yǐ kōng shì,
yīn hè cháng gān dòng qiān sùi。
hú zǐ jīn qíng hǎi hè xián,
mò huá zòng xiě yún yān qù。
sùi lìng bèi jià zhòng nán jīn,
nù fā yáng méi xiān qīng yǔ。
zhǐ jīn liáo luò sàn lí zhū,
tài xī jīng tāo miǎo xiān shì。
wǒ xī qióng tái lì xuě shí,
měi xǔ yú guāng fā qí jì。
niàn nián nòng hàn xīng mò zhūi,
chūn tuò qīu yún lǎn cāng cùi。
yún wò dān qīu bù jì nián,
duǎn qióng jī gù cāng bō qì。
nǐ zhāo lìu yì bǔ fāng lín,
kuàng fāng fú yuán shuāi lǎn zhì。
zuò yuè gū biāo gòng sùi hán,
bīng shuāng qǐ zhé líng xiāo qì。
zǎo mù huán dān liàn gǒng qiān,
jìng tàn yǎ cāo xiāo chén xì。
shù shū xū kòu líu cháng shēng,
yí yuè hé rú dàn zhōng wèi。