解红慢 了悟

(明代)张宇初

本来真性体,虚空遍界圆明现。情尘掩翳心珠暗。

溺重渊、灵光不昧,一点煇煌元非远。扫浮云、万象无遮碍,天心见。

野花啼乌,閒中舒卷。看沧海桑田几清浅。衰荣代谢常消息,尽愁山苦海,流浪难转。

猛省来、乾坤总妙玄。松筠畔、寂寞细玩真源。曹溪路口无阴树,非法非禅。

直待一阳生,坎光腾如波捲。谁会取、静饮刀圭浮虑遣。

视无形,听无声,言毋辨。这落魄逍遥真可羡。白云堆里容痴倦。

共寒泉枯木,高隐壶天。

张宇初

张宇初(1359 -1410),为明代正一派天师,历代天师中最博学者之一。有道门硕儒之称。字子旋(音XUAN,别字)别号耆山 。其是四十二代天师张正常长子,于明洪武十年(公元1377)嗣教,为第四十三代天师。明洪武十三年(公元1380) 敕受“正一嗣教道合无为阐祖光范大真人”,总领天下道教事。二月,特召入朝,勉励修节以格神明,诰封其母包氏为清虚冲素妙善玄君,命建斋设醮于(南京)紫金山和神乐观。庚午年(1390)入觐,降敕重建大上清宫。

《解红慢 了悟》拼音标注

jiě hóng màn le wù
běn lái zhēn xìng tǐ,
xū kōng biàn jiè yuán míng xiàn。
qíng chén yǎn yì xīn zhū àn。
nì zhòng yuān 、 líng guāng bù mèi,
yī diǎn hūi huáng yuán fēi yuǎn。
sǎo fú yún 、 wàn xiàng wú zhē ài,
tiān xīn jiàn。
yě huā tí wū,
xián zhōng shū juàn。
kàn cāng hǎi sāng tián jī qīng qiǎn。
shuāi róng dài xiè cháng xiāo xī,
jǐn chóu shān kǔ hǎi,
líu làng nán zhuǎn。
měng shěng lái 、 gān kūn zǒng miào xuán。
sōng yún pàn 、 jì mò xì wán zhēn yuán。
cáo xī lù kǒu wú yīn shù,
fēi fǎ fēi shàn。
zhí dài yī yáng shēng,
kǎn guāng téng rú bō juǎn。
shúi hùi qǔ 、 jìng yǐn dāo gūi fú lv̀ qiǎn。
shì wú xíng,
tīng wú shēng,
yán wú biàn。
zhè luò pò xiāo yáo zhēn kě xiàn。
bái yún dūi lǐ róng chī juàn。
gòng hán quán kū mù,
gāo yǐn hú tiān。