题何沧洲象山高节墨竹歌
(明代)张宇初
唐家画法竹最多,干叶每贵施青螺。崔徐唐赵杂花鸟,五代变更初李颇。
阎梁诸作皆妙绝,独许苏文成一窠。元盛先称赵李辈,房山京兆俱名代。
当时声耀动林府,脱颖壶仙犹狡狯。壶仙昔自燕吴归,气吞云梦光陆离。
三湘七泽隘胸宇,尺璧寸珠安苟施。沧洲老人探骨髓,腕臂一扫秋风随。
遂令毫楮盈四座,快饮肆意令人嗤。昨为黄郎写高节,缘追卓劲犹奇绝。
六经百史意莫传,建安青田事明灭。幽繁但诧充栋辞,寂寞秋潭写空月。
况此超尘泾渭空,断崖绝壁春雨丛。黄州嶰谷今几种,落笔独我先推雄。
云箨风根象麓趣,融扁拨

张宇初
张宇初(1359 -1410),为明代正一派天师,历代天师中最博学者之一。有道门硕儒之称。字子旋(音XUAN,别字)别号耆山 。其是四十二代天师张正常长子,于明洪武十年(公元1377)嗣教,为第四十三代天师。明洪武十三年(公元1380) 敕受“正一嗣教道合无为阐祖光范大真人”,总领天下道教事。二月,特召入朝,勉励修节以格神明,诰封其母包氏为清虚冲素妙善玄君,命建斋设醮于(南京)紫金山和神乐观。庚午年(1390)入觐,降敕重建大上清宫。
《题何沧洲象山高节墨竹歌》拼音标注
tí hé cāng zhōu xiàng shān gāo jié mò zhú gē
táng jiā huà fǎ zhú zùi duō,
gān yè měi gùi shī qīng luó。
cūi xú táng zhào zá huā niǎo,
wǔ dài biàn gèng chū lǐ pǒ。
yán liáng zhū zuò jiē miào jué,
dú xǔ sū wén chéng yī kē。
yuán shèng xiān chēng zhào lǐ bèi,
fáng shān jīng zhào jù míng dài。
dāng shí shēng yào dòng lín fǔ,
tuō yǐng hú xiān yóu jiǎo huá。
hú xiān xī zì yàn wú gūi,
qì tūn yún mèng guāng lù lí。
sān xiāng qī zé ài xiōng yǔ,
chǐ bì cùn zhū ān gǒu shī。
cāng zhōu lǎo rén tàn gǔ sǔi,
wàn bì yī sǎo qīu fēng súi。
sùi lìng háo chǔ yíng sì zuò,
kuài yǐn sì yì lìng rén chī。
zuó wèi huáng láng xiě gāo jié,
yuán zhūi zhuō jìng yóu qí jué。
lìu jīng bǎi shǐ yì mò chuán,
jiàn ān qīng tián shì míng miè。
yōu fán dàn chà chōng dòng cí,
jì mò qīu tán xiě kōng yuè。
kuàng cǐ chāo chén jīng wèi kōng,
duàn yá jué bì chūn yǔ cóng。
huáng zhōu xiè gǔ jīn jī zhǒng,
luò bǐ dú wǒ xiān tūi xióng。
yún tuò fēng gēn xiàng lù qù,
róng biǎn bō
- 上一篇:题王右丞雪霁江行图歌
- 下一篇:题郭熙秋烟平远图歌