野舟行

(明代)张宇初

翩翩一叶舟,荡荡广漠野。大幻视八纮,烟波为六马。

始从振翮沅湘间,荆门声动争挥诧。试业黉宫未有年,曳裾每重王公前。

岷峨览辔入巴蜀,剑阁崔嵬高插天。一朝令誉达明主,美政推贤著天府。

精忠浩荡三峡源,俊德辉光百川武。钱塘潮落海门秋,豸冠骢马来南陬。

浇风鄙俗顿除涤,湖光万顷烟氛收。自谓天心眷吴越,调官复补洪都缺。

花覆乌台剑气寒,冰凝铁柱凌高节。昨过琼林风雪隈,和风暖日姿颜开。

欢呼倒屣即知己,醽醁细倾歌落梅。浮生总类转篷急,橹棹帆樯几张翕。

纵柁长江白练宽,雄吞七泽湘妃泣。我亦沧洲把钓徒,轻浮一苇穷天吴。

渭川严滩傥相值,握手一笑哦菰蒲。知君南浦多鲂鲤,不啻空山卧烟雨。

紫阙青云俟远期,白头共钓潇湘水。

张宇初

张宇初(1359 -1410),为明代正一派天师,历代天师中最博学者之一。有道门硕儒之称。字子旋(音XUAN,别字)别号耆山 。其是四十二代天师张正常长子,于明洪武十年(公元1377)嗣教,为第四十三代天师。明洪武十三年(公元1380) 敕受“正一嗣教道合无为阐祖光范大真人”,总领天下道教事。二月,特召入朝,勉励修节以格神明,诰封其母包氏为清虚冲素妙善玄君,命建斋设醮于(南京)紫金山和神乐观。庚午年(1390)入觐,降敕重建大上清宫。

《野舟行》拼音标注

yě zhōu xíng
piān piān yī yè zhōu,
dàng dàng guǎng mò yě。
dà huàn shì bā hóng,
yān bō wèi lìu mǎ。
shǐ cóng zhèn hé yuán xiāng jiān,
jīng mén shēng dòng zhēng hūi chà。
shì yè héng gōng wèi yǒu nián,
yè jū měi zhòng wáng gōng qián。
mín é lǎn pèi rù bā shǔ,
jiàn gé cūi wéi gāo chā tiān。
yī zhāo lìng yù dá míng zhǔ,
měi zhèng tūi xián zhù tiān fǔ。
jīng zhōng hào dàng sān xiá yuán,
jùn dé hūi guāng bǎi chuān wǔ。
qián táng cháo luò hǎi mén qīu,
zhì guān cōng mǎ lái nán zōu。
jiāo fēng bǐ sú dùn chú dí,
hú guāng wàn qǐng yān fēn shōu。
zì wèi tiān xīn juàn wú yuè,
diào guān fù bǔ hóng dū quē。
huā fù wū tái jiàn qì hán,
bīng níng tiě zhù líng gāo jié。
zuó guò qióng lín fēng xuě wēi,
hé fēng nuǎn rì zī yán kāi。
huān hū dǎo xǐ jí zhī jǐ,
líng lù xì qīng gē luò méi。
fú shēng zǒng lèi zhuǎn péng jí,
lǔ zhuō fān qiáng jī zhāng xì。
zòng duò cháng jiāng bái liàn kuān,
xióng tūn qī zé xiāng fēi qì。
wǒ yì cāng zhōu bǎ diào tú,
qīng fú yī wěi qióng tiān wú。
wèi chuān yán tān tǎng xiāng zhí,
wò shǒu yī xiào é gū pú。
zhī jūn nán pǔ duō fáng lǐ,
bù chì kōng shān wò yān yǔ。
zǐ què qīng yún sì yuǎn qī,
bái tóu gòng diào xiāo xiāng shǔi。