题清真轩歌
(明代)张宇初
右军昔得清真趣,兰树留芳总贤裔。君侯振起自天朝,恩重椒房冠穹贵。
华轩正面松筠开,玉作檐楹金作台。松风堕雪响晴菌,筠雾迎春侵晓梅。
琴书插架牙签束,斜月阑干醉丝竹。珠履球缨满席珍,不嗔玉漏催醽醁。
五侯七贵雄当时,飞甍杰阁凌光辉。披露彤墀听鸣凤,簪星紫禁闻朝鸡。
辇毂新承临甲第,玳筵绮食繁歌吹。千金宝带五云裘,一朝颁宠传丹陛。
世德由来忠孝家,相传簪组俱才华。圣朝累代蕃宠锡,许史金张奚足誇。
丰姿温雅信奎壁,凤劵鸾章焕今昔。颇牧功成万户侯,愿尊圣主隆勋迹。
愧我山泽臞,清真惬幽适。山阴羽客未笼鹅,扫素何由写空碧。
尝谒高轩翠树丛,落花细雨回青骢。广庭潇洒尘不到,春色绕帘啼鸟风。
只今齿暮惭衰槁,刷羽高骞羡青昊。贵胄恒看奕叶繁,醉向鹅池卧芳草。

张宇初
张宇初(1359 -1410),为明代正一派天师,历代天师中最博学者之一。有道门硕儒之称。字子旋(音XUAN,别字)别号耆山 。其是四十二代天师张正常长子,于明洪武十年(公元1377)嗣教,为第四十三代天师。明洪武十三年(公元1380) 敕受“正一嗣教道合无为阐祖光范大真人”,总领天下道教事。二月,特召入朝,勉励修节以格神明,诰封其母包氏为清虚冲素妙善玄君,命建斋设醮于(南京)紫金山和神乐观。庚午年(1390)入觐,降敕重建大上清宫。
《题清真轩歌》拼音标注
tí qīng zhēn xuān gē
yòu jūn xī dé qīng zhēn qù,
lán shù líu fāng zǒng xián yì。
jūn hóu zhèn qǐ zì tiān zhāo,
ēn zhòng jiāo fáng guān qióng gùi。
huá xuān zhèng miàn sōng yún kāi,
yù zuò yán yíng jīn zuò tái。
sōng fēng duò xuě xiǎng qíng jūn,
yún wù yíng chūn qīn xiǎo méi。
qín shū chā jià yá qiān shù,
xié yuè lán gān zùi sī zhú。
zhū lv̌ qíu yīng mǎn xí zhēn,
bù tián yù lòu cūi líng lù。
wǔ hóu qī gùi xióng dāng shí,
fēi méng jié gé líng guāng hūi。
pī lù tóng chí tīng míng fèng,
zān xīng zǐ jìn wén zhāo jī。
niǎn gǔ xīn chéng lín jiǎ dì,
dài yán qǐ shí fán gē chūi。
qiān jīn bǎo dài wǔ yún qíu,
yī zhāo bān chǒng chuán dān bì。
shì dé yóu lái zhōng xiào jiā,
xiāng chuán zān zǔ jù cái huá。
shèng zhāo lèi dài fán chǒng xí,
xǔ shǐ jīn zhāng xī zú kuā。
fēng zī wēn yǎ xìn kúi bì,
fèng juàn luán zhāng huàn jīn xī。
pǒ mù gōng chéng wàn hù hóu,
yuàn zūn shèng zhǔ lóng xūn jī。
kùi wǒ shān zé qú,
qīng zhēn qiè yōu shì。
shān yīn yǔ kè wèi lóng é,
sǎo sù hé yóu xiě kōng bì。
cháng yè gāo xuān cùi shù cóng,
luò huā xì yǔ húi qīng cōng。
guǎng tíng xiāo sǎ chén bù dào,
chūn sè rào lián tí niǎo fēng。
zhǐ jīn chǐ mù cán shuāi gǎo,
shuā yǔ gāo qiān xiàn qīng hào。
gùi zhòu héng kàn yì yè fán,
zùi xiàng é chí wò fāng cǎo。